MẸ LƯỜI- CON NÊN NGƯỜI

Thật tuyệt vời nếu như mỗi buổi sáng bạn không cần phải dậy thật sớm để đánh thức những đứa con thân yêu của mình dậy, làm vệ sinh cá nhân cho từng đứa. Không cần la hét, hối thúc các con cho một buổi sáng đúng giờ. Bạn có thể ngủ nướng, thong thả chuẩn bị cho mình một bộ đồ đẹp trong khi các con đã sẵn sàng ở cửa chờ mẹ đưa đến trường.

Làm cha mẹ, đôi khi chúng ta cần phải “lười” để được hạnh phúc. Nghe có vẻ rất lạ nhưng thật sự lại rất cần thiết cho quá trình phát triển của con. Bởi chúng ta phải hiểu rằng tất cả những tính cách và thói quen của con trẻ đều được hình thành từ thời thơ ấu. Và ba mẹ chính là những người trực tiếp hỗ trợ con xây dựng những tính cách đó.

Nói là “lười” nhưng thật ra chúng ta chỉ lười làm thay phần việc của con mà thôi. Nhưng bù lại, ba mẹ phải cực kỳ siêng trong việc quan sát, chỉ dẫn, cung cấp kiến thức, đồng thời đưa ra sự hỗ trợ đúng lúc cho con.

Để làm ba mẹ lười, chúng ta cần phải thật sự kiên nhẫn và quyết tâm. Bởi vì những đứa trẻ thì không thể nhanh nhẹn như chúng ta được. Chúng ta phải kiềm lòng chờ con mặc áo quần, tự mang giày. Hoặc là chấp nhận việc bàn ăn bầy bừa, ly bát có thể sẽ bị rơi vỡ bất cứ lúc nào. Bất cứ việc gì con làm cũng sẽ lâu gấp chục lần chúng ta. Và đôi khi vì mềm lòng, vì thiếu kiên nhẫn chúng ta muốn lao vào giúp con, muốn làm thay con, thậm chí nổi cáu với con. Vậy là chúng ta đã tước đi một cơ hội học tập của con, cơ hội được tự làm việc, được tự trải nghiệm của con.

Nhưng bạn biết đấy, những công việc hằng ngày này chỉ là những thử thách nhỏ trong cuộc sống mà con cần học cách tự mình vượt qua. Cuộc sống bên ngoài thật không dễ dàng chút nào, nó cực kỳ khắc nghiệt và con bạn cần phải học cách vượt qua những khó khăn đó. Chúng ta đừng tạo ra những rào cản lớn với sự trưởng thành của con bằng cách không cho phép con cố gắng để vượt qua thử thách từ những việc nhỏ nhất.

Sự “lười biếng” của người mẹ không đồng nghĩa với việc nằm dài trên ghế sofa cả ngày và bỏ mặc con. Mà là đôi khi mẹ cần nghỉ tay và để những đứa con của mình tự làm một số việc. Đó cũng có thể là bạn nhờ con lau nhà, rửa chén, dù có thể phải tự lau dọn lại thêm lần nữa vào một lúc khác khi con không nhìn thấy nhưng chính những lúc như thế là bạn đã cho con một cơ hội để trưởng thành. Tính ra, việc làm mẹ lười còn vất vả hơn khi mình tự tay làm mọi việc. Bởi đôi khi bạn phải mất thêm thời gian “giải quyết hậu quả”. Nhưng đổi lại, con sẽ ý thức được việc nhà và trách nhiệm của mình đối với gia đình, học được các kỹ năng để xử lý tình huống, giỏi giang, tháo vát, và trưởng thành hơn.

Đa số các bà mẹ đã quen với việc đảm đương mọi chuyện từ nhỏ đến lớn, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, và không để con cái phải đụng tay đụng chân việc gì dù con đã đến tuổi có thể tự lo cho bản thân. Có thể là mẹ xót con, cũng có thể là mẹ không tin tưởng vào khả năng tự lập của trẻ, nhưng đây là điều được khuyến khích. Bởi một khi mẹ chăm chỉ việc nhà và gánh hết vất vả về mình, mẹ đã vô tình khiến mình trở nên “lười biếng” trong việc dạy con tự lập, có ý thức và trách nhiệm với những nhu cầu của cuộc sống. Những đứa con khi trưởng thành trở nên ỷ lại, dựa dẫm, thậm chí là vô tâm trước những nhọc nhằn của mẹ, liệu mẹ có vui trước một “sản phẩm lỗi” do chính sự hy sinh không cần thiết của mình tạo ra không?

Ba mẹ thường mong cầu con làm đúng- làm tốt ngay lần đầu tiên. Nhưng con với những thao tác còn vụng về, những kinh nghiệm còn non nớt thì chúng ta không nên đặt kỳ vọng quá nhiều vào con. Hãy chấp nhận những thất bại- sai lầm của con, hãy để con tự trải nghiệm, tự học hỏi và tự rút ra kinh nghiệm cho chính con. Và đó là lý do những bà mẹ lười lại có con sớm trưởng thành.

Theo giáo viên Montessori Mota.

Translate »

Chưa có sản phẩm trong giỏ hàng.